CHIẾN TRANH VIỆT NAM DƯỚI NỤ CƯỜI MỈA TUẤN VIỆT
Tác phẩm "Chiến tranh VN dưới nụ cười mỉa" của nhà văn Tuấn Việt là một tác phẩm sống động dưới ngòi bút giản dị chân thành trình bày trung thực, tác phẩm nầy cũng rất sát với mô thức xã hội của chúng ta, nó lột trần từng khía cạnh của đời sống, đồng thời nói lên được nổi đau lòng của một cuộc chiến mà chính bản thân người viết đã tham dự, và cũng từ những kinh nghiệm đắng cay đó, những kinh nghiệm tù tội, mà tác giả đã can đảm viết lên những nhận thức mà từ trước tói giờ chưa ai viết. Còn nữa, tác phẩm "Chiến tranh VN dưới nụ cười mỉa", tất cả gồm có bảy tiết mục khác nhau nhưng tương hợp với nhau. Nhân đó, tác giả đã đưa ra quan điểm hủy bỏ bản án tử hình của người Việt hải ngoại rất ngoạn mục. Nói đến những đồi trụy tâm linh cập nhật hóa trong xã hội Hoa Kỳ, do hậu quả của tính cực đoan vì tiền. Nói về những trở ngại của cha mẹ là những người thuộc thế hệ đầu tiên, đang đứng trên quan điểm phương Ðông mà phải dạy dỗ con cái là những người đang dần dần thụ hưởng quan điểm phương Tây. Ðồng thời tác giả Tuấn việt cũng ghi âm lại những tiếng khóc khô không lệ của những người con gái đã lớn tuổi khi bước vào thiên đường US, mà tác giả gọi là "Ðoàn nữ binh mùa thu ODP". Và phần sau cùng là bài "Tư tưởng giả tưởng" rất kỳ thú hấp dẫn, 500 năm nữa con người sẽ nghĩ gì trong đầu của họ, và như thế sẽ đưa đến những thay đổi như thế nào, và với những thay đổi đó sinh hoạt của con người sẽ có những biến thiên ra sao. Mọi liên lạc xin về địa chỉ sau: E-mail: tuan-viet_usa@sbcglobal.net Website: www.BolsaServiceCenter.com www.CaliServiceCenter.com
Chiến tranh Việt Nam dưới nụ cười mỉa của nhà văn Tuấn-Việt Ironies in the VIETNAM WAR Ironies in the Vietnam War of Tuan Viet depicts a vivid and colorful of picture of the Vietnam War. Author Tuan Viet is an ex-officer of the South Vietnam Navy. He uses a simple and sincere style, with rare sense of humor and a subtle intelligence. He strives to observe and analyze carefully and profoundly the overlooked aspects of the war, with patience and kindness,and always maintains the balance attitude of a deep thinker. The book also reflects a close and bold image of our modern society, with its problems as its hypocrisies. It develops a practical philosophy, embracing the love of God. and opening a new way which is not stressed with any specific religious influence, but rather enlightened by the immortal principles of life, reflected the common goals of many religions and philosophies. There are a few brilliant features of the book. The author will introduce us to his past as a young officer who did not know how to hate the enemies, the war is the job, then, a malicious but charming prisoner in the concentration camps . The hidden vicious aspects of Vietnam War,from the capricious political strategics to the cruelty or stupidity of the participators... are exposed without distinction of the parties or the boundaries. The readers will be surprised and touched by the shocked truths revealed in the book. They will appreciate the humanistic and impartial views of the author. They also will share with him the ironical and tearful laughs about a nonsense but inevitable war of the century. The original and profound book will cause serious readers to evaluate once more the real winners and losers, and to remember of the innocent victims who were left behind, after sacrificing their happiness or even their lives, to relieve the world from the horrible threat of an unimaginably disastrous Third War, that could happen without the invention of the Vietnam War. Copyright TX5-805-237 Effective Date of Registration: 07-07-2003 By Tuan-Viet All right reserved
Quý chiến Hữu mua sách xin liên lạc về trung tâm hay E-Mail cho chúng tôi. Giá $25 kể cả cước phí "Có chiến hữu trước khi chết cũng không quên trối trăng với con cháu đốt theo cho mình cuốn sách nầy để suy ngẫm" |
LỜI PHI LỘ
* Chúng tôi xin ghi lại toàn bộ LỜI PHI LỘ của tác giả không bỏ bớt một chữ nào: Đây là một tác phẩm giá trị vì nó rất trung thực mà từ trước tới nay chưa một tác giả nào viết được như thế. Điểm đặc biệt tác giả là một người lính rất trẻ tuổi trong cuộc chiến VIỆT NAM, không có bất cứ một thứ quyền lợi tự kiếm và quyền hạn tự phong nào trong quân đội Saigon. (Cánh quân miền Nam), ngoại trừ một lòng yêu nước bao la. Tác giả đã bắt đầu viết 1985 nghĩa là sau khi mất miền Nam vào tay CS 10 năm, viết xong 1995 nhưng chờ tới năm 2002 mới cho xuất bản sau khi TT Nguyễn văn Thiệu qua đời. Tác giả luôn luôn biết nghiêng mình trước những bông hoa nở rộ cho tổ quốc: Những danh tướng đã tuẫn quốc ngày 30/04/1975
-----Sinh vi tướng - Tử vi thần -------
* Thiếu Tướng Phạm văn Phú Tư lệnh vùng II Chiến Thuật tại Pleiku * Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam Tư lệnh vùng IV Chiến Thuật tại Cần Thơ * Thiếu Tướng Lê Văn Hưng Tư lệnh Phó của Tướng Nguyễn Khoa Nam * Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ Tư lệnh Sư Đoàn 5 Miền Tây * Chuẩn Tướng Trần Văn Hai Tư lệnh Sư Đoàn 7 Miền Tây
* Hải Quân Trung Tá Ngụy Văn Thà Hạm Trưởng HQ 10 "Nhật Tảo" Chết theo tàu trận Hoàng Sa 1974 Tác giả đã từng làm việc dưới quyền Hạm Trưỏng Hải Quân Thiếu Tá Ngụy văn Thà HQ 331 "Giang Pháo Hạm"
Tất cả những vị nầy đều là đàn em của Nguyễn Văn Thiệu, họ cũng có vợ con, cũng sinh lão bệnh tử, ốm đau bệnh tật như Thiệu, nếu đem so với ông thì không còn bút mực nào để nói nữa. Trong lúc đang quỳ xuống trước những vị nầy, nhìn thấy Nguyễn Văn Thiệu đang bò dưới đất, chúng tôi không sao còn kính nể ông được nữa. Từ trước tới nay chúng ta bị kẹt con đường chống CS nên chúng ta phải làm lơ hoặc ca ngợi những người đáng ra phải bị nguyền rủa: Nguyễn Văn Thiệu nếu vì sợ chết mà trốn chạy, ít ra vẫn còn được tha thứ, tuy nhiên phải trốn chạy cách nào, chứ không thể trốn chạy theo kế hoạch soạn ra từ trước như thế. Thời gian chống CS cũng đã đủ cho Hậu Duệ của chúng ta trưởng thành, họ có nhận định, họ có hiểu biết, vì thế từ nay chúng ta không nên bịt miệng hay bịt mắt Hậu Duệ chúng ta: Mà phải hiểu Hậu Duệ chúng ta chống CS là vì CS xấu chứ không phải vì chúng ta tốt. Đừng quá ngu đần mà hiểu như vậy là điều không đúng. Chúng ta có tốt thật nhưng cũng nên vạch mặt những tên xấu, những con chuột vuốt đuôi nhau. Những người ra đi bằng những phương tiện nhung lụa, lợi dụng vào chức vụ, cậy quyền ỷ thế và những quý kim valy hột xoàn, nhà băng có từ trước bên Mỹ, năm 1975 ra đi như một chuyến du lịch, vượt biên mà còn sai lính, mầy làm cho tao một lý cafe. Qua đây rồi làm ăn buôn bán có tiền hô hào chúng ta (HO) phải kính trọng họ, kính trọng bọn ăn cướp nầy........ Tôi thì nghĩ ngược lại. Trong tác phẩm nầy tác giả đã dùng suy luận trên một số dữ kiện lịch sử trong năm 1975 để đi tới một số kết luận từ năm 1985 mà không ai có thể nào tin được vào thời điểm đó, nhưng nay thì đã bắt đầu có cơ sở để tin, nhiều người ngạc nhiên tại sao tác giả lại có thể nghĩ như vậy vào thời gian đó. Hiện nay đã có nhiều người đọc tác phẩm nầy và đã viết lại giống như ý của tác giả nhận xét về cuộc chiến VN, mà tác giả đã nhận xét như thế hơn 25 năm về trước trong tác phẩm chiến tranh VN dưới nụ cười mỉa. Tác giả đã viết về nổi thống khổ huynh đệ tương tàn, nồi da xáo thịt và tác giả đã diễn tả nổi bất hạnh đó như một cảnh hồ hởi phấn khởi trong cái bẫy chuột, viết về công trạng càng cao khi báo cáo giết càng nhiều địch thủ cho cả hai cánh quân Bắc Việt Nam và Nam Việt Nam, nào là chủ nghĩa ngoại nhập cho cả hai phía, nào là cuộc chiến không có danh xưng rỏ rệt, một cuộc chiến trên cùng một lãnh thổ, cùng một dân tộc, cùng một lịch sử nhưng lại không phải là một cuộc nội chiến, cuộc chiến cũng không phải mạnh được yếu thua, đã thế cuộc chiến chỉ đánh gián tiếp với kẻ thù chứ không phải đánh trực tiếp, và điều mỉa mai hơn là tuy cùng chung chiến hào nhưng lại khác kẻ thù giữa Ta và Mỹ. Tác giả cũng viết về cái kém may mắn của dân tộc ta đã làm một con cờ thí trong sự xung đột nhất thời của hai chủ nghĩa, đồng thời cái kém may mắn đó cũng là cái may mắn của các nước khác trước nạn cộng sản bành tướng và cuối cùng là cái nhìn đầy nhân bản về những sai lầm trong cuộc chiến VN .v.v..... Trong tác phẩm nầy theo nhận định của tác giả có những điểm chính như sau:
* Việt Cộng (Cánh quân miền Bắc) đã theo Mỹ từ sau khi ký hiệp định Ba Lê. Và đó cũng là điều kiện mà chúng thắng được miền nam Việt Nam. * Năm 1975 thực sự không phải là một trận chiến quân sự như nhiều người nghĩ, mà thật ra chỉ là một trận chiến dàn cảnh để giải quyết chiến trường Đông Dương theo ý của Mỹ mà Nguyễn văn Thiệu chỉ là một kịch sĩ cấp quốc tế. vì những nghi vấn như sau: * Cách điều quân của kịch sĩ Nguyễn Văn Thiệu năm 1975 hoàn toàn khác xa cách điều quân của ngài trong năm 1972. Nhìn chung cách điều quân của ngài là một sai lầm lớn về căn bản chiến thuật mà không thể có trong một sĩ quan cấp tướng. Điều nầy dẫn đến một nghi vấn là chính ngài cố ý làm cho tan hàng càng nhanh càng tốt miễn sao chết càng ít càng tốt. Vì riêng ngài cũng biết với tình hình như thế, vũ khí như vậy, trước sau gì cũng thua, Ngài ắt cũng hiểu được rằng: Chúng ta đã thua trong chính trị thì không thể nào gở lại trong quân sự được, mà đó chính là cách đầu hàng của Thiệu và cuối cùng thì Dương văn Minh đã tiếp tay cho Thiệu sau khi Ngài Thiệu đã trốn chạy. * Năm 1975 kịch sĩ Nguyễn Văn Thiệu chống đỡ cơn hồng thủy CS tràn xuống miền Nam cũng không khác gì một anh giữ con đê trong mùa nước lũ, khi đê vỡ tại Buôn Mê Thuộc thì đúng ra kịch sĩ phải dùng hết phương tiện sẵn có của 3 binh chủng, nuôi quân 3 năm dùng một ngày để bít chổ vỡ đê lại, đẳng nầy kịch sĩ họp bàn làm gì để mất thì giờ. Đã thế sau một tuần lễ kịch sĩ đã không tái chiếm thành phố bị mất, mà lại còn bồi thêm một búa nữa là ra lệnh di tản 2 thành phố chưa bị đánh. Lệnh nầy hoàn toàn phản lại căn bản chiến thuật, mà cho dù một cấp sĩ quan nhỏ nhất cở như Thiếu Úy cũng hiểu được như vậy. Trong khi Thiệu là Trung Tướng, điều nầy chứng tỏ với trình độ của Thiệu thì Thiệu đã biết trước tình trạng thảm bại sẽ xẩy ra nhưng chính vì thế ngài đã ra lệnh. * Kịch sĩ Thiệu đã bỏ toàn bộ số quân vùng I với lý do không có tàu ra đón, đó là lý do chỉ có người ngu cở cha truyền con nối mới tin được, việc nầy không thể có trong quân đội, chỉ cần ra lệnh tách bến từ Saigon và các vùng khác ra vùng I ứng chiến. (Hơn nữa lúc đó còn có nhiều thời gian và chỉ cần cở 4 chiến hạm lớn là có thể chở hết số quân vùng I vào Nha Trang hay Sàigon). Nhưng Thiệu đã không ra lệnh. Điều nầy có nghĩa là Đại ca đã không có ý chống trả lại cánh quân miền Bắc bằng quân sự. * Thiệu ra lệnh đưa sư đoàn dù về Saigon ngồi chơi vì chỉ sợ đảo chánh, trong khi tình thế sôi động như các năm trước Thiệu đã đưa sư đoàn dù ra vùng I. Điều nầy hoàn toàn khác với cách điều quân của những năm tháng trước đó. Khi tình hình sôi động Thiệu đưa quân dù ra chống đỡ, đằng nầy ngược lại 1975 tình hình vùng I & II đang gặp nguy khốn kịch sĩ Thiệu lại kéo quân dù về Saigon. * Quân lực VNCH trước năm 1975 được bố trí mạnh ở hai đầu mà yếu ở chính giữ, ngoại trừ cạnh sườn đối đầu với đường mòn HCM (Vòng đai bảo vệ Cao Nguyên). Với trình độ hiểu biết của Thiệu qua những tháng năm hành quân trong vùng I, chắc chắn khi chọn phòng tuyến chận địch Ngài đã chọn Danang và cao độ đèo Hải Vân phía Đông Bắc Danang, chứ không thể chọn phòng tuyến Phan Rang, thời tiết tháng 3 lại rất tốt cho không quân chiến thuật, là một vị trí chiến lược mà với trình độ một ông tướng thì dù có ngu cở mấy cũng phải hiểu điều nầy. Ngay cả những nhà chiến thuật Pháp và Mỹ cũng nhận được giá trị chiến thuật và ưu thế địa hình của Danang vì thế cả Pháp trước đây và Mỹ sau nầy đã bỏ rất nhiều tiền để xây nên những căn cứ chiến lược quan trọng ở đây, Danang và đèo Hải Vân phía Bắc có địa hình ăn ra tận biển nhờ đó rất có lợi thế cho cả hai binh chủng Hải Quân và Không quân của ta, hơn nữa về chiến thuật khi chưa diệt được Danang cộng quân sẽ không dại gì lấn sâu vào phía Nam, vì thế gọng kềm của cánh quân miền nam. * Trong trận đánh 1975 cách điều quân của Thiệu đã bó tay hai lực lượng Không Quân & Hải Quân, đã không được tham dự một trận thư hùng đáng kể nào cả. * Bộ binh thì chỉ để di tảng và tái phối trí, lệnh lạc thay đổi bất nhất, điều quân chồng chéo nhau, có nhiều nơi không có địch thủ mà vẫn di tản, làm mất tinh thần lính. * So sánh trận chiến 1972 bên ta hy sinh 100,000 quân trong khi trận 1975 chỉ hy sinh cở 10,000 quân. Tuy nhiên nếu đúng theo lệ thường thì trận đánh quyết định một mất một còn năm 1975 phải lớn hơn 1972 và cố nhiên tổn thất phải nhiều hơn mới phải. Đằng nầy chả đánh gì cả hai bên tranh nhau chạy về Saigòn. Cánh quân miền Nam chạy trước, cánh quân miền Bắc chạy theo. * Trong trận chiến năm 1975 thật ra không có một phòng tuyến đúng nghĩa nào cả, không có trận đánh cấp sư đoàn nào, hai lực lượng tinh nhuệ Nhảy Dù và Thủy Quân Lục Chiến theo cách điều quân của Thiệu đã không có được cơ hội thư hùng. Chỉ duy sư đoàn 18 của tướng Lê Minh Đảo là thực sự cầm chân VC cho các Ngài có thì giờ ra đi mà thôi, Tướng Lê Minh Đảo chỉ là tướng đàn em mới lên tướng sau nầy còn mấy thầy đàn anh thì chạy hết. * Hành động xin $300 triệu vào giờ phút chót của Thiệu cũng là một trò hề chỉ để phỉnh gạt nhân dân miền Nam, thật ra Thiệu và nhóm của Thiệu theo những diễn biến từ trước cũng đủ thông minh để hiểu là Mỹ sẽ không cho, nhưng ông vẫn xin mà mục đích là để che dấu vở tuồng của ông và vai kịch sĩ trong màng "Đồng minh thiếu thiện chí"........ * Trong CTVN theo tác giả nhận xét có phần ngược lại với phần lớn những nhận xét không thực của giới quân sự Mỹ. Theo tác giả Mỹ đã gặt hái được một thắng lợi lớn nhất trong quân sử Mỹ vì những lý do như sau: - Dựa vào CTVN Mỹ đã chia rẻ được hai đối thủ Nga và Tàu hồi đó vì lúc nầy CS đang là một hiểm họa. - Biến được địch thủ thành bạn, giới hạn bớt sự bành trướng của Trung cộng mà đó chính là mục đích từ đầu mà Mỹ đã nhắm đến khi nhảy vào chiến trường Đông Dương, như thế có nghĩa là Mỹ đã thành công trong kế hoạch của mình sau khi rút quân. - Biến từ môt cuộc chiến hao tốn nhân lực tiền của thành một thị trường kinh tế v.v... Điều nầy tác giả đã nhận thấy ngay từ 1975 và đã viết ra từ 1985. Tuy nhiên Mỹ không dám nhận điều nầy trên bình diện quốc tế vì nói sao với anh Saigon là đồng minh của họ khi Mỹ tuyên bố thắng trận mà anh Saigon lại thua đậm như thế Trích dẫn Trang 180 "Vì thế đối với đại ca trận chiến năm 1975 quân lực dưới quyền ông, thực sự không khác gì một con bệnh chỉ còn lại những ngày hấp hối sau một cơn bệnh dài không có thuốc uống" Ngưng trích. Chiến Tranh Việt Nam Dưới Nụ Cười Mỉa có ghi lại như sau: "Trang 188-189" - Như vậy đối với Mỹ, ngài Tổng thống Thiệu đã có công rất lớn trong việc giải quyết chiến trường Đông Dương trong chiến tranh VN theo lệnh quan thầy. Bước thứ nhất 1973: Ngài Đại ca Tổng thống Tư Lệnh tối cao cánh quân miền Nam đã dùng hiệp định Paris quấn thành một cái ống đồng để cho quân Mỹ chạy ra khỏi Việt Nam. Bước thứ hai 1975 : Ngài đã dùng hiệp định Paris lấp bờ sông Thạch Hãn (Mồ hôi của đá) cho Văn tiến Dũng xua quân về Saigon bàn giao với Dương văn Minh, nhận Job mới làm việc với Mỹ để chống lại sự bành trướng của Trung Cộng. Vì thế sau khi Saigon thất thủ, để tránh tiếng, Nguyễn văn Thiệu qua Anh, nhưng sau một thời gian thấy yên tĩnh, không ai biết được điều ông đã làm, vì thế mà ông trở lại Mỹ nhận nơi đây làm đất dung thân vì ông biết Mỹ rất cưng ông. Sở dĩ ông tỏ ra ngoan ngoãn như vậy là vì ông biết người biết ta. Ông hiểu được thân phận kịch sĩ của một vị Tổng thống nước nhược tiểu ..... Ngưng trích. Bản chất của Thiệu: Thật ra ông Ngô đình Nhu vì bản tính quá tự phụ mà không thấy được sự thật. Đáng ra ông cần phải học thêm một khóa về tâm lý, để biết các vị tướng dưới quyền của ông vào thời đó, mặc dầu vào lòn ra cúi, nhưng tất cả bọn họ đều đã thoái hoá, biến chất, tất cả đã theo Mỹ hết rồi. Thử hỏi một người lính, áo giáp cũng do Mỹ cho, súng cũng do Mỹ cho mượn, đạn dược Mỹ cấp, sống thì Mỹ trả lương, mà có chết thì Mỹ tặng cái hòm tiền tử cùng một bài điếu văng ca tụng mủi lòng được điền tên vào cho đúng tên người chết trước khi hạ huyệt và rồi cũng bài điếu vắng đó lại tiếp tục với tên người khác. Một người lính được Mỹ trang bị từ dưới chân lên tới đầu mà bảo là không theo Mỹ, không nghe lời Mỹ, muốn độc lập tự trị, được vinh dự chống cộng, chiến đấu tự do theo ý của mình, tôi nghĩ người ngu cở cha truyền con nối cũng không thể tin được. Từ đó để thấy quyền hạng của ông Diệm và ông Nhu có được vào thời đó 1963 sau khi Mỹ đã xen vào nội bộ của chính quyền Saigon, mà những nhân vật trong diễn biến thời cuộc lúc đó đã được chuyễn tiếp từ thời Pháp thuộc qua nền đệ nhất Cộng Hoà sau khi chia đôi đất nước, thực ra dần dần quyền lực của hai ông chỉ là hảo nhiều hơn là thực. Trong lần đảo chánh 1/11/63 Thiệu là người có công đối với Mỹ nhất, như tiền đề chúng ta đã đồng ý là Mỹ đã nhúng ta vào trong cuộc đảo chánh nầy. Thật ra Thiệu đã mọc lông mọc đuôi để thi hành theo ý của Mỹ kể từ ngày đảo chánh TT Diệm với mưu đồ tranh dành quyền lực về cho mình. Nhưng trong thân tâm Thiệu, Thiệu không muốn tranh dành ngôi thiên tử bằng máu của ông Diệm Nhu[p thì làm sao Thiệu trả lời được với thần dân, thực ra trong thân tâm Thiệu chỉ muốn hai ông Diệm Nhu ra đi mà nhường ngôi lại cho ông mà thôi, nhưng kết quả không như ý. Những tên đồ tể khác vì quá run sợ trước ông Diệm, một lũ đầy tớ biến thái mà phải giết lén chủ, vì thế kể từ đó về sau Thiệu vô cùng hối hận, do đó cứ đến ngày 1/11 hằng năm Thiệu bầy tôi vẫn quỳ trước mặt chủ mà ăn năng hối lỗi của mình, phần thì để chạy tội, phần thì đển lừa bịp dư luận. Đối với ông Diệm, Thiệu là một tên đầy tớ phản phúc và nguy hiểm nhất mà chính bản thân Thiệu cũng hiểu như vậy. Trong lần đảo chánh lực lượng quân sự của Thiệu là lực lượng lớn mạnh nhất đã khoá tay Ngô đình Nhu, lực lượng đó đã bao vây Saigon, lực lượng quân sự nầy là động lực chính để đưa đến thành công trong ngày cánh mạng 1/11/1963. Ông Nhu và TT Diệm trốn ra khỏi dinh Gia Long là vì hai ông khinh ông Thiệu không muốn đầu hàng trước ông Thiệu, đầu hàng trước một tên đầy tớ gian manh, hai ông thà thua trận trước hội đồng tướng lãnh, Thời đó Thiệu chỉ là cấp Đại tá sư đoàn trưỏng sư đoàn 5 vào lúc đảo chánh sau khi đi học ở Mỹ về. Việc tranh dành quyền lực dơ dáy dựa vào ngoại ban, vào thế lực một nước lớn khác trong lịch sử VN điều lưu xú vạn niên đó diễn ra quá nhiều. Ngày xưa khác hơn bây giờ ở chỗ là có vẽ lộ liểu hơn, nào là kéo quân về vây triều đình, chém giết, thoán đoạt ngôi thiên tử, lưu huyết, trả thù v.v.... Ngày nay kín đáo hơn nhưng thật ra bản chất cũng không khác xưa, hôm nay có thêm màng hoả mù, hoá trang qua các cuộc bầu phiếu, bỏ phiếu, nào là liên danh Thiệu Kỳ, độc diễn v.v...... Như trên đã nói, Thiệu đã mọc lông mọc đuôi kể từ khi Mỹ xịt ông xông vào Dinh Gia Long đảo chánh thì sau nầy sàng qua sàng lại sắp xếp và cuối cùng thì Thiệu cũng phải làm Tổng Thống. Thử hỏi kéo quân về vây triều đình như Thiệu đã làm, nếu không ai sa bảo thì bản chất như Thiệu cố nhiên là không bao giờ dám làm, hơn nữa nếu không thành thì ông Nhu có tha cho nhóm của Thiệu không, vì thế về sau có thưởng công cho Thiệu thì cũng là đúng thôi. Thiệu làm Tổng Thống không phải vì có tài, nhưng Thiệu làm Tổng Thống là vì Thiệu là người tốt dưới cái nhìn của Mỹ. Khi bạn đem muối lên đổi mật ong và ngà voi, bạn làm việc với mấy thằng cấp bực lon lá râu rìa chóp bu, khi cần chọn một thằng, bạn phải chọ thằng nào, cố nhiên bạn phải chọn thằng chịu mọc lông, mọc đuôi, có nghĩa là khi bạn xịt đâu làm đó thì bạn mới chịu đưa muối cho nó. Có phải thế không? Như thế bạn phải hiểu tại sao năm 1975 Đại ca đã diễn một vở tuồng lư xú vạn niên như thế. Và rồi sau khi qua Mỹ Thiệu im thin thít không dám hé ra một lời vì không ai hiểu Ngài bằng chính Ngài. Thật ra sau cuộc đảo chánh đẫm máu bị lừa đảo về cái chết của TT Diệm và đầy nhục nhả đầy hối hận của Thiệu. Cách tốt nhất là kể từ khi đó Thiệu nên quay về với quân đội và hết lòng chống CS chứ không nên ra làm Tổng Thống thì có thể người đời vẫn còn chút gì cho Thiệu hơn là lưu xú vạn niên .............. Câu mà Thiệu nói "Đừng nghe những gì CS nói - Hãy nhìn những gì CS làm" mà có một số người về sau khen ngợi vì tưởng là của Thiệu. Thật ra Thiệu chỉ là một tên đạo chích, một tên ăn trộm từ bài hát đừng nghe những gì con gái nói .... Con gái nói có là không nói không là có... Mà con gái của Thiệu đã nghe hằng ngày. Đành rằng trên thế giới thì CS ở đâu bản chất cũng xấu xa như vậy cả, câu nói đó chả có gì là mới mẻ. Trong suốt cuộc đời của Thiệu, ông chưa bao giờ viết đuợc một cuốn sách, một hồi ký, mà đúng ra người cần viết hồi ký nhất trên thế giới sau nầy chính là Thiệu. Có lẽ vì bản chất mọc đuôi, mọc lông mà ông không thể nào có đủ kiến thức mà viết ra được một câu nào. Kính thưa quý độc giả, qua phần trình bày ở trên thật ra chúng ta chỉ nhìn ông Thiệu dưới một góc độ nào đó và cho dù là ở góc độ nào thì chúng ta cũng phải có một cái nhìn ngược lại thì mới quả thực là công bằng trong nhận thức. Người đọc sẽ không cho là vì ác ý mà tác giả cố tình viết lên những điểm xấu của một nhân vật lịch sử thì không nên: Kính thưa quý vị "Quốc gia hưng vong thất phu hữu trách" . Mỗi chúng đều có trách nhiệm, kẻ ít người nhiều và cố nhiên khi viết như vậy tác giả cũng đã nhận một phần lỗi về mình trong cuộc chiến VN. Từ trước tới nay chúng ta đã có nhiều bài nhận định và phê bình, kể cả nặng lời với những nhân vật lịch sử mà họ rất đáng để nhận những lời phê phán vì những hành vi tồi tệ của họ trong cuộc chiến VN. Tuy có một điều riêng cá nhân Nguyễn văn Thiệu một nhân vật lãnh đạo quốc gia, ông đã chịu rất nhiều lời chỉ trích phê phán, nhưng chưa một ai đưa ra được một kế hoạch lãnh đạo thượng sách nào khác trong thời gian đó khi phê bình ông ta, và mạnh miệng nói, nếu tôi là ông Thiệu, tôi sẽ lãnh đạo như thế nầy thế khác ...... Sự thật hầu như từ trước tới giờ chưa có ai dám đưa ra một phương hướng lãnh đạo đất nước khi phê bình ông Thiệu, phải chăng nếu họ ở vị trí ông Thiệu thì cũng chả làm được gì hơn. Chúng ta cần suy nghĩ điều đó, vì rằng cái sai lầm đã được hình thành trước khi nhân vật Thiệu lên sân khấu, hoặc giả nhân vật Thiệu biết nhưng không làm sao tránh khỏi. Dưới thời Pháp và Nhật nhiều người được mời ra làm quan, lãnh đạo đất nước nhưng họ một lòng từ chối là vì họ không muốn làm tay sai ngoại ban để hành hạ người dân của mình và nhiều lý do khác. Nguyễn văn Thiệu khi lãnh đạo đất nước cố nhiên ông luôn luôn nghĩ tới điều nầy, tuy nhiên có thể ông biết rất rỏ cái thế của ông nhưng ông lại tương kế tựu kế và rồi cuối cùng việc gì đến đã đến. Vì thế khi phê bình ông Thiệu chúng ta chỉ có thể nói đến những gì sai lầm có tính cố ý của ông, ông có thể tránh nhưng ông đã vì một lý do nào đó mà không tránh, nhưng đồng thời cũng phải thông cảm thế triệt buộc Domino của một người yêu nước cô đơn như ông ....... Tuấn Việt
Chiến tranh Vietnam dưới nụ cười mỉa của nhà văn Tuấn-Việt.
Chiến tranh Việt Nam (CTVN) là một cuộc chiến hào hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa của miền Nam Việt Nam chống lại CS Bắc Việt nói riêng và cả Cộng sản đàn anh nói chung. Trong một bối cảnh rất đặc biệt do quốc tế dàn dựng (Mỹ-Nga-Tàu) vì thế nó đồng thời cũng là một đề tài sôi nổi được đưa ra ngay từ khi cuộc chiến mới bắt đầu, và cho đến nay vẫn còn mang nhiều nghi vấn, oan nghiệt, rắc rối, bí hiểm kỳ lạ chưa giải thích hết, và tự nhiên được trở thành một đề tài sinh động mãi về các bí thuật chính trị, vốn dĩ bá đạo hơn vươn đạo. Trước hết, ngay từ phút đầu lên võ đài những nhà lãnh đạo đôi bên đã bị khủng hoảng vì cứu cánh một cuộc chiến đã không mang lại thắng lợi cho cả hai phía, đã thế mỗi bên đều đứng trên quyền lợi và góc cạnh chủ quan của mình, hoặc do một áp lực nào đó mà phải có một cái nhìn , một lối nhận thức, khác hẵn với phía bên kia. Đó là chưa nói đến những nhân vật đã trực tiếp tham dự trong cuộc chiến, mà nhìn chung cũng chỉ là những kịch sĩ tép riu, kịch sĩ cấp quốc gia hay ngay cả kịch sĩ cấp quốc tế. Sở dĩ những nhân vật nầy được gọi là kịch sĩ là vì bản chất cuộc chiến là một trò chơi "game", hay tệ hơn nữa là một vở bi hài kịch nhiều máu và nước mắt. Vì thế nhìn chung CTVN mới có những kẻ vừa cười vừa chết, mới có cảnh người khùng khiêu vũ trong bộ đồ tang chế ..... Chỉ có Chiến Tranh Việt Nam "CTVN" mới cưu mang những hệ lụy đau đớn cay nghiệt dường đó. Ngay trong bối cảnh nầy cũng có những kịch sĩ cấp quốc tế đã nằm xuống, như John F. Kennedy - Ngô Đình Diệm - Martin Luther King và nhiều nhân vật nổi tiếng khác,cùng hàng ngàn nhận mạng đã nằm xuống cho CTVN, kể cả những chiến sĩ vô danh. Bản chất một cuộc chiến tranh: Chiến tranh Việt Nam là một cuộc chiến không có một hình thái hay danh xưng rõ rệt như những cuộc chiến khác. Tuy trong cùng một nước đánh nhau, cùng trên một lãnh thổ, cùng một dân tộc, cùng một lịch sử nhưng lại không phải là Nội Chiến. Chiến Tranh Việt Nam có rất nhiều nước tham dự nhưng lại không phải là một Thế Chiến. Lại cũng không phải là một cuộc đối đầu giữa hai nước. Đúng hơn có thể coi đó là một cuộc chiến ý thức hệ, người cho chủ nghĩa nầy là ưu việt, kẻ khác lại bảo là sai lầm, mà mỉa mai hơn, cả hai chủ nghĩa đó đều bị áp đặt từ phía bên ngoài. Chiến Tranh Việt Nam lại là một cuộc chiến không phải mạnh được yếu thua, một trận chiến đánh gián tiếp với kẻ thù chứ không phải là đánh trực tiếp, đã thế tuy cùng chung một chiến tuyến nhưng lại khác kẻ thù, mà điểm đặc biệt là kẻ thù lại luôn luôn thay đổi cả cường độ lẫn ý nghĩa. Vì là cuộc chiến có giới hạn, có nghĩ xã hơi, có thương lượng nghe ngóng, đồng thời quân sự bị lồng vào cả kinh tế và chính trị, có cả màn đi đêm, trao đổi mật, mà vì quyền lợi khác nhau và những biến đổi thời điểm và tình hình đã làm cho ý nghĩa tình trong chiến hào bị giao động đã thế còn phải thay đổi địch thủ giữa dòng chiến đấu, mà trong đó có ba nhân vật chính là Mỹ, Trung Cộng và Sô Viết. Trung Cộng và Sô Viết tuy cùng lãnh đạo khối Cộng Sản (CS) chống lại Mỹ lãnh đạo khối Tự Do (TD), nhưng Trung Cộng và Sô Viết cũng không hoàn toàn đoàn kết với nhau mà thực ra còn ngầm ngầm chống đối nhau. (Tiếp theo kỳ sau)
................................................................................................................................................................................................................................................ |